Tin tức
Dịch vụ
Liên kết khách hàng đối tác

Bạn bè, khách hàng với BTMC

Ngày 10/12/2018

[Bài viết dự thi Người Việt dùng hàng Việt] Chiếc nhẫn vàng và chuyện tình yêu của chị
Cập nhật lúc : 25/09/2018 11:13 (GMT +7)
Ánh mắt chị bỗng lóng lánh rạng rỡ: "Đeo chiếc nhẫn này chị cảm giác như anh đang ở bên, luôn phù hộ độ trì cho chị nên trong công việc chị rất thành công, và hạnh phúc với người chồng bây giờ".
Năm nay heo may đến sớm. Mới cuối tháng 8 mà tiết trời Hà Nội đã se lạnh và nhiều gió. Tôi ngồi trò chuyện với chị trong một quán cà phê nhỏ trên phố Nguyễn Du. Rặng cây xà cừ dọc hai bên đường bắt đầu trút lá. Những chiếc lá vàng mong manh bị những cơn gió vô tâm dứt khỏi cành rớt xuống hồ Thiền Quang làm bầy thiên nga thảng thốt giật mình nghển cổ ngơ ngác.
 
Bài viết dự thi Người Việt dùng hàng Việt
 
 “Em biết không, hai mươi năm với một người đàn ông chưa phải quá dài nhưng với người phụ nữ thì đã chông chênh đi quá nửa cuộc đời rồi” – chị bắt đầu câu chuyện với tôi bằng chất giọng Hà Nội lịm ngọt dù đã gần 3 thập kỷ chị rời xa thành phố này, định cư và làm ăn phát đạt ở một nước Bắc Âu.
 
50 tuổi nhưng chị vẫn rất đẹp; tóc huyền, má hồng như thiếu nữ, đôi bàn tay trắng muốt không đánh móng thon dài, mềm mại. Từ ăn mặc, trang điểm, giọng nói đến cách cư xử của chị toát lên vẻ đẹp đằm thắm, nền nã của một người phụ nữ Hà Thành. Có một điều tôi thấy đặc biệt là chị đeo một chiếc nhẫn vàng ta trơn giản dị – kiểu nhẫn các cụ ngày xưa hay đeo hoặc tích trữ vàng làm lưng vốn hoặc dành cho con cháu - chứ không phải nhẫn kim cương, đá quý đắt tiền dành cho các quý bà giàu có, sang trọng.
 
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi, chị bảo:”Chiếc nhẫn này gắn bó với chị gần 30 năm rồi, chưa bao giờ chị tháo nó ra ngay cả khi lấy chồng. Đây là chiếc nhẫn của anh ấy tặng chị trước khi lên nhận nhiệm vụ rồi mãi mãi không trở về…”. Tôi vội quay đi khi thấy hai dòng lệ chực trào ra nơi khóe mi của chị. Chiếc nhẫn vàng tròn trơn giản dị đó có liên quan đến một câu chuyện tình lãng mạn và buồn của chị. Gần ba mươi năm đã trôi qua, dù chị đã chạy trốn khỏi mảnh đất này nhưng dường như tình yêu và hôn nhân thuở đầu đời chưa bao giờ cho chị ngủ yên, chiếc nhẫn vàng nhỏ bé, giản dị nhuốm màu thời gian dường như vẫn làm tim chị nhói đau mỗi khi nhớ về người đàn ông ấy...
 
Đấy là những cuối những năm 80 của thế kỷ trước. Kinh tế xã hội khó khăn, cuộc sống mưu sinh ngột ngạt, biên giới vẫn bỏng rẫy khói pháo trong các cuộc đụng độ giữa bộ đội ta và phía Trung Quốc. Hồi đó anh học ở Trường sỹ quan công binh trên Sơn Tây, chị gặp anh trong một buổi giao lưu kết nghĩa giữa sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội và các chàng lính trẻ. Tình yêu của hai người trải qua nhiều cung bậc nhưng chủ đạo vẫn là những cảm xúc ngọt ngào, tha thiết và nồng cháy. Ngày cuối tuần anh vội vã bắt xe từ Sơn Tây  rồi chở chị xuống lang thang khắp Hà Nội bằng chiếc xe đạp cà tàng mượn của bà cô...
 
Không thể sống thiếu nhau, hai người làm đám cưới. Sau tuần trăng mật, chị nhận quyết định thực tập ở Hải Dương cũng là lúc anh có lệnh lên biên giới. Chị đã khóc hết nước mắt nhưng không thể ngăn anh. Biên giới đã bắt đầu im tiếng súng nhưng Tổ quốc vẫn đang cần những người lính lên tuyến đầu. Trước hôm lên nhận nhiệm vụ ở Lai Châu, anh được nghỉ 3 ngày phép về Hà Nội với chị. Biết chị buồn, anh rủ chị ra phố. Hai người đạp xe chầm chậm quanh Hồ Hoàn Kiếm, qua phố cổ rồi ra Công viên Thống Nhất. Anh dắt xe đi bộ dọc con phố Trần Nhân Tông rồi sang Nguyễn Du. Hôm đó trời vào Thu, gió heo may cũng ào ạt thổi… Anh cố gắng pha trò, kể chuyện tiếu lâm nhưng cũng không ngăn được giọt buồn đọng trong đôi mắt đẹp và buồn của chị.
 
Chiều hôm ấy, anh đèo chị đến một cửa hiệu vàng Bảo Tín Minh Châu trên phố Trần Nhân Tông. Chị ngạc nhiên khi anh kéo chị vào trong. Anh nói với cô nhân viên muốn mua một chiếc nhẫn vàng. Ngày đó trang sức vàng là một thứ xa xỉ, ngay cả hôm cưới anh cũng không thể tặng chị một chiếc nhẫn cưới. Hiệu vàng ngày đó sản phẩm cũng không phong phú, đa dạng như bây giờ; mẫu mã hầu hết cũng chỉ có nhẫn trơn, lắc tay, hay dây chuyền thiết kế đơn giản. Anh chọn chiếc nhẫn một chỉ bên trong có khắc dòng chữ bé li ti "Bảo tín Minh Châu" để trong một chiếc hộp nhựa màu đỏ xinh xinh rồi trả tiền. Anh thuyết phục chị nhận món quà này như một vật hẹn ước, mỗi khi chị đeo chị sẽ nhớ về người chồng đang đóng quân ở nơi thâm sơn cùng cốc...
 
Chị đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út bên trái, vắng anh mỗi khi màn đêm buông xuống, chị có thể ngồi hằng giờ mân mê chiếc nhẫn và thì thầm "nói chuyện" với anh. Ba tháng sau ngày anh lên đường, cái ngày định mệnh đã đến. Chiều hôm đó không hiểu sao hôm đó chị thấy người bồn chồn, nóng ruột. Chiều muộn hai hôm sau, có hai người mặc quần áo bộ đội còn vương bụi đường vào hỏi gặp chị, chị bỗng thấy trống ngực đập dữ dội, chiếc nhẫn như có điềm gì đó bỗng nóng ran, bỏng rẫy. Chị sụp xuống rồi ngất đi... Anh đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ gỡ mìn ở biên giới sau khi hai nước Việt Nam và Trung Quốc bình thường hóa quan hệ.
 
Sau nỗi đau tột cùng chị vẫn phải gượng dậy để sống tiếp vì không muốn người thân của chị và anh phải xót xa, buồn tủi thêm. Nhưng từ ngày anh hy sinh, giờ đây với chị cuộc sống không còn như xưa nữa. Ngày với tháng chất chứa nỗi buồn thảm. Chị rất sợ mỗi khi đêm về, sợ cả con đường hàng ngày chị đi qua từng in dấu kỷ niệm giữa hai người. Mặc dù tốt nghiệp đại học với bằng giỏi được phân công về một viện nghiên cứu ở Hà Nội nhưng chị vẫn nhờ ông chú xin cho đi lao động xuất khẩu ở Tiệp Khắc. Sau năm 1996, chị sang định cư ở Thụy Sĩ và kết hôn với một người bản địa...
 
Gần 30 năm đã trôi qua, lớp bụi thời gian có thể xóa nhòa mọi thứ nhưng với chị những kỷ niệm đẹp và bi thương về mối tình với chồng - chàng Thiếu úy Công binh thuở nào vẫn không thể làm chị nguôi ngoai vết thương lòng. Chiếc nhẫn vàng mang hiệu Bảo Tín Minh Châu theo chị đến tận bây giờ. Và rất lạ, sau 3 thập kỷ nó vẫn lấp lánh, "thủy chung" với màu sắc ban đầu.
 
Chị rất may mắn khi có một người chồng hiểu và thương vợ. Sau khi nghe chị kể câu chuyện tình của mình, anh càng trân trọng và yêu thương chị hơn. Anh mua tặng chị bao món đồ đắt tiền, sang trọng nhưng anh hiểu với chị, chiếc nhẫn vàng trơn kia mới là thứ quý giá nhất. Ngày cưới anh không câu nệ và cũng không đòi hỏi chị phải tháo chiếc nhẫn vàng trơn ở ngón tay áp út bên trái - như phong tục. Anh đeo nhẫn cưới cho chị ở ngón tay áp út bên phải và hôn lên đó rồi thì thào "Anh yêu em"!
 
Sau cơn mưa nhỏ, Hà Nội dường như trong trẻo, tinh khiết hơn. Chị nhấp thêm một ngụm cà phê, nhìn hai con thiên nga đang rỉa lông cho nhau ở giữa hồ Thiền Quang, ánh mắt chị bỗng lóng lánh rạng rỡ: "Đeo chiếc nhẫn này chị cảm giác như anh đang ở bên, luôn phù hộ độ trì cho chị nên trong công việc chị rất thành công, và hạnh phúc với người chồng bây giờ". Chị quay lại nhìn tôi: "Em biết không, chiếc nhẫn này còn có một kỷ niệm đẹp vì anh mua tặng chị đúng ngày Bảo Tín Minh Châu khai trương (1989). Không ai nghĩ một tiệm vàng bé xíu ngày đó bây giờ trở thành một Công ty có tiềm lực mạnh. Công ty đã bán ra hàng triệu triệu sản phẩm, nhưng có lẽ chính những người kinh doanh cũng không hề nghĩ những món đồ trang sức vô tri vô giác đó lại có một "cuộc đời", gắn với những số mệnh của chủ nhân khi sử dụng nó...".
 
Theo Hoa Vũ - Bài dự thi tuần 1 trên nguoivietdunghangviet.vn
Sản phẩm người dùng ưa chuộng
Liên kết khách hàng đối tác